Tôi sinh ra và lớn lên ở Phú Thọ, gia đình tương đối khó khăn. Bằng nỗ lực của bản thân, tôi tốt nghiệp cấp 3 loại xuất sắc, thi đỗ vào trường đại học danh tiếng ở Hà Nội. Tốt nghiệp đại học, tôi sở hữu được vì cử nhân kế toán loại ưu. Ra trường, tôi dễ dàng xin vào làm cho việc cho 1 công ty nước ngoài về lĩnh vực xuất nhập khẩu, thu nhập khá.
Hình minh họa
Tôi quen và yêu anh qua một người bạn. Được một năm thì anh dắt tôi về giới thiệu. Ngày đầu bước chân vào nhà anh, tôi đã cảm giác được chính mình không được chào đón. Hôm đó chỉ có mẹ ngồi nói chuyện với chúng tôi. Nhưng chỉ có tôi ngồi bắt chuyện, hỏi câu nào thì mẹ anh trả lời câu đó. Ánh mắt bà không mấy than thân thiện lúc nhìn tôi.
Sau hai năm yêu nhau, tôi trót mang thai và đã xin phép bố mẹ đôi bên cho cưới. Và ngay từ phút đầu về nhà chồng tôi đã không được thừa nhận. Bà đẩy tôi vào nhà do cửa sau chỉ bởi vì “tội” mang thai trước lúc cưới. Rồi sau đó bà đối xử như thể tôi là con đàn bà chửa hoang cần phải bấu víu lấy phái mạnh bà. Bà hành hạ tôi bởi vì các lời lẽ cay nghiệt nhất.
Còn nhớ, hồi sinh viên, có cô các chị em giới thiệu tôi đến khiến cùng ở một quán bi-a gần trường đại học. Tôi không rõ tại sao mà mẹ chồng biết được chuyện này, do đó lần nào thấy tôi khiến gì không vừa ý là bà lại lấy chuyện này ra nói tôi.
Bà bảo, là gái tỉnh lẻ, lại còn đi khiến cho nghề mà như bà nói là “không mấy lành mạnh” thì chẳng thể chấp nhận được. Có lần, tôi vô tình nghe bà nói với em chồng rằng, bà thấy tiếc nuối và ân hận khi đồng ý cho đấng mày râu lấy một đứa con gái khiến cho quán bi-a. Quả thực, tôi chỉ khiến ở đấy 3 tháng, ngoài nhặt bóng, tiếp nước, tôi không cần làm cho gì khác. Nghề nào cũng có người nọ người kia, sao mẹ chồng tôi dằn hắt, dè bỉu tôi chỉ vì tôi đi khiến cho thêm kiếm tiền ăn học?
Lần khác, mẹ chồng tôi nói chuyện với hàng xóm, bảo tôi là đứa con dâu vụng về, không biết điều. Cơm nước, giặt giũ đều một tay bà làm. Tôi chỉ việc đi làm về chăm dưỡng con mà cũng khiến cho không đến nơi tới chốn. Bà còn nói phải suy nghĩ tôi có mối quan hệ bất chủ yếu bên ngoài. Đầu óc lúc nào cũng chỉ tơ tưởng tới… trai. Dù biết mẹ chồng không ưa mình, song tôi vẫn thấy sốc và buồn.
Anh là con cả trong nhà. Tôi về khiến dâu, những em lần luợt xin ra ở riêng, bởi thế, vợ chồng tôi cần gồng gánh trách nhiệm chăm sóc cha mẹ. Sau nửa năm về sống cùng, mặc dù tôi đã cố lấy lòng bà do mọi cách như ngoan ngoãn, lễ phép chào hỏi, gọi dạ bảo vâng, thỉnh thoảng mua quà biếu tặng… tuy vậy vẫn không hài lòng mẹ chồng. Kiểu gì bà vẫn tìm ra được những lỗi vụn vặt của tôi để bắt bẻ.
Dẫu sống cần chịu sự soi xét, hà khắc của mẹ chồng tuy vậy tôi luôn nhẫn nhịn, sống cần phải đạo làm cho dâu con, lúc nào cũng hiếu thuận, để rút ngắn trong vòng bí quyết với mẹ chồng. Nhưng càng ngày sự áp đặt của mẹ chồng lên tôi càng nặng nề. Bà cấm tôi tránh ra ngoài nếu như không có chồng đi cùng, không nên giao lưu các bạn gái bè quá nhiều, đi làm cho phải về đúng giờ.
Chồng tôi cũng hết sức hiểu khả năng chịu đựng của vợ. Anh thường xuyên an ủi, động viên, hy vọng một ngày nào đấy mẹ sẽ hiểu tôi và bớt gây khó dễ cho con dâu hơn. Nhưng tình hình ngày càng trở nên mệt mỏi hơn. Sinh con xong, tôi rơi vào trạng thái trầm cảm. Đã có lúc, tôi nghĩ tới cái chết để giải thoát. Hoặc có lần tôi nằng nặc đòi hỏi chồng cần phải đồng ý ly dị nếu như không tôi sẽ ôm con bỏ đi. May là chồng tôi luôn luôn ở bên an ủi, động viên nên tôi vượt qua được…
Cách đây không lâu mẹ chồng tôi phát hiện bị ung thư máu. Tình trạng bà ngày 1 xấu hơn. Bác sĩ nói, cần phải ghép tủy thì bà mới sống được thêm một số năm. Cả nhà tôi đã quyết định tất cả mọi người cùng đi xét nghiệm xem ai có thích hợp không. Thật tâm thì tôi không muốn làm cho xét nghiệm này. Nhưng lúc ấy nghĩ trăm ngàn người mới có tuỷ trùng khớp, con cái còn chưa chắc cho được huống gì tôi đây nào có huyết thống gì. Nghĩ đi nghĩ lại tôi cũng khiến xét nghiệm do mình cũng chẳng thiệt đi đâu, mà nếu không làm bị mọi người nghĩ chính mình hẹp hòi.
Thế tuy vậy ông trời quả thực muốn trêu lòng người. Tôi chết sững lúc biết kết quả, trong toàn bộ các xét nghiệm thì có tôi và cô em chồng là tương thích với bà. Nhưng em chồng tôi từ trước nay sức khỏe hết sức yếu nên người ta mặc định luôn luôn tôi là người sẽ hiến tủy cho mẹ.
Mấy ngày nay, mẹ chồng thay đổi lát độ một bí quyết đột ngột với tôi. Từ ngày bước chân về làm cho dâu đến nay, chưa bao giờ đồng hồ bà gọi tôi là con thì nay, bà lúc nào cũng “mẹ mẹ, con con” ngọt ngào với tôi… Bà hỏi tôi thích ăn gì, có mệt không, công việc thế nào…
Tôi có thực sự quá ích kỷ không muốn giúp đỡ đỡ người từng coi tôi như kẻ thù và muốn đẩy tôi ra khỏi nhà. Xin cho tôi một lời khuyên.
Theo Hà Nhị (Dân Việt)


Đăng nhận xét